; ; Bài 9: "Thư gửi VHU30, VHU50"

Bài 9: "Thư gửi VHU30, VHU50"

line
08 tháng 07 năm 2026

Thư gửi VHU50

Trước cuộc hẹn sau hai mươi mốt năm nữa, tôi muốn lưu giữ đôi điều về bạn của hôm nay - một Văn Hiến ở tuổi 29, đầy nhiệt huyết, không ngừng đổi mới và luôn hướng về những mục tiêu phía trước.
Đối với tôi, bạn không chỉ là một ngôi trường mà còn là một người bạn đang âm thầm, lặng lẽ đồng hành cùng biết bao thế hệ sinh viên, chứng kiến những ngày đầu bỡ ngỡ, những lần loay hoay tìm hướng đi và cả những khoảnh khắc tự hào đáng nhớ.
Hôm nay, khi ngồi giữa khuôn viên quen thuộc và viết những dòng này, tôi chợt nghĩ về một cuộc hẹn của hai mươi mốt năm sau. Khi ấy, bạn sẽ bước sang tuổi 50. Còn tôi, có lẽ đã đi qua những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ và đang tiếp tục viết nên câu chuyện của riêng mình. Chiếc thẻ sinh viên thân thuộc ngày nào đã được cất gọn ở một ngăn tủ nào đó, nhưng chính tôi sẽ không bao giờ quên được những ký ức về bạn. Bởi những điều thuộc về thanh xuân, càng đi xa lại càng đáng nhớ. Người ta thường nói một tình bạn đẹp không nằm ở việc cùng nhau đi được bao xa, mà nằm ở việc nhìn thấy nhau trưởng thành theo năm tháng. Vì vậy, khi nghĩ về ngày gặp lại bạn, tôi không chỉ nghĩ đến những thành tựu mà bạn sẽ đạt được, mà còn nghĩ đến những giá trị mà bạn vẫn gìn giữ sau hành trình dài phát triển.
Tôi hình dung khi ấy, khuôn viên trường đã rộng hơn, những lớp học đã hiện đại hơn và sinh viên có thể học tập trong những không gian sáng tạo mở, kết nối với tri thức từ khắp nơi trên thế giới. Những gương mặt trẻ tuổi vẫn đầy nhiệt huyết như hôm nay, nhưng sẽ được tiếp cận với nhiều cơ hội hơn, nhiều trải nghiệm hơn và nhiều con đường để phát triển bản thân hơn nữa.
Trong hành trình đổi thay ấy, tôi mong bạn vẫn giữ vững những giá trị đã làm nên bản sắc của mình, triết lý “Thành nhân trước thành danh” sẽ vẫn mãi là nền tảng cho mọi hành trình giáo dục. Bởi một người trẻ có thể thành công nhờ kiến thức và năng lực, nhưng chỉ thật sự được trân trọng khi biết sống tử tế, biết yêu thương và có trách nhiệm với cộng đồng. Với tôi, đó không chỉ là một triết lý giáo dục, mà còn là món quà quý giá nhất mà một ngôi trường có thể trao cho sinh viên của mình. Hy vọng rằng, nhiều thế hệ sinh viên trong tương lai cũng sẽ được trưởng thành từ những giá trị đẹp đẽ ấy, giống như cách bao thế hệ đã và đang trưởng thành dưới mái trường Văn Hiến.
Một chương trình mang tên “Một cựu sinh viên – Một người dẫn đường” sẽ là cầu nối ý nghĩa giữa các thế hệ VHUers. Thông qua chương trình này, mỗi sinh viên có thể được kết nối với một cựu sinh viên đang làm việc trong lĩnh vực mà mình đang học. Họ không chỉ chia sẻ kinh nghiệm học tập, định hướng nghề nghiệp hay những kỹ năng cần thiết cho công việc, mà còn đồng hành cùng sinh  viên trong những giai đoạn khó khăn của tuổi trẻ. Từ việc lựa chọn ngành nghề phù hợp, chuẩn bị cho kỳ thực tập đầu tiên đến những quyết định quan trọng sau khi tốt nghiệp. Sinh viên sẽ luôn có một người đi trước để lắng nghe và đưa ra lời khuyên. Đôi khi, điều người trẻ cần không phải là một bài giảng hoàn hảo, mà là một người từng đi qua con đường ấy, sẵn sàng chia sẻ những trải nghiệm thật bằng tất cả sự chân thành.
Hy vọng cũng sẽ có những buổi trò chuyện mang tên “ óc thất bại”, nơi các cựu sinh viên không chỉ chia sẻ thành công mà cả những lần vấp ngã trong học tập và công việc. Đó có thể là những lần thi trượt, chọn sai ngành, bỏ lỡ cơ hội hay gặp khó khăn khi bắt đầu sự nghiệp. Quan trọng là họ kể lại cách mình vượt qua những giai đoạn khó khăn đó và rút ra bài học gì
cho bản thân. Cuộc sống không phải lúc nào cũng toàn thành tích hay những lời khen ngợi. Thất bại là điều bình thường và cần thiết trong quá trình trưởng thành. Điều quan trọng là cách mỗi người đối diện và đứng dậy sau sai lầm. Tôi tin rằng những câu chuyện chân thật như vậy sẽ giúp sinh viên tự tin hơn, bản lĩnh hơn và không sợ hãi khi bước qua thử thách trên hành trình của chính mình.
Hẹn gặp lại bạn ở tuổi 50 – Mong rằng khi ấy, chúng ta vẫn có thể nhận ra nhau bằng sự thân thuộc, tự hào và cả những ký ức không bao giờ cũ. Và nếu thời gian có thể trả lời điều gì, tôi tin đó là: “Chúng ta đã cùng nhau trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình”.

Hồng Tuyết