Kính gửi VHU tuổi 30 và VHU tuổi 50!
Đêm hôm ấy, đồng hồ đã điểm gần 22 giờ.
Khuôn viên trường gần như đã chìm vào yên tĩnh. Những giảng đường mới hoàn thiện vẫn còn sáng đèn. Tiếng bước chân của anh em Ban Quản lý cơ sở vật chất vang lên trên những hành lang dài, xen lẫn những cuộc trao đổi ngắn về những hạng mục cuối cùng cần kiểm tra trước ngày đón sinh viên.
Tôi đứng lặng trước một phòng học mới.
Bàn ghế đã được sắp xếp ngay ngắn; máy chiếu đã sẵn sàng vận hành; hệ thống điện, nước và internet đã được kiểm tra nhiều lần. Mọi thứ dường như đã hoàn tất.
Chợt có người hỏi: “Anh Trường, giờ này sao chưa về?”
Tôi chỉ mỉm cười.
Bởi trong khoảnh khắc ấy, tôi đang nghĩ về ngày mai. Ngày mai sẽ có hàng nghìn sinh viên bước qua những cánh cửa này. Sẽ có những gương mặt mang theo bao ước mơ và kỳ vọng. Và rồi tôi nhận ra rằng công việc của chúng tôi, dù gắn với phòng học, bàn ghế, điện nước hay những công trình xây dựng, cuối cùng cũng hướng đến một mục tiêu duy nhất: tạo nên môi trường tốt nhất để sinh viên học tập, trưởng thành và phát triển.
Sau nhiều năm gắn bó với Hùng Hậu, tôi may mắn được chứng kiến từng bước trưởng thành của Nhà trường. Chứng kiến những công trình từ bản vẽ trở thành những giảng đường khang trang. Chứng kiến những hàng cây non được trồng xuống trong nắng gió, rồi lặng lẽ lớn lên, phủ xanh những khoảng sân quen thuộc. Chứng kiến những thế hệ sinh viên ngày đầu còn mang theo sự bỡ ngỡ, lo âu, để rồi vài năm sau rạng rỡ bước lên sân khấu nhận bằng tốt nghiệp.
Những đổi thay ấy không đến trong một sớm một chiều, mà được tạo nên từ biết bao tâm huyết, công sức và sự tận tụy của những con người đã âm thầm góp sức dựng xây nên Văn Hiến hôm nay. Chính họ là những người giữ nền móng thầm lặng cho sự trưởng thành của Nhà trường và của bao thế hệ người học.
Và tôi cũng chứng kiến chính mình trưởng thành cùng với sự trưởng thành của Nhà trường.
Trong hành trình ấy, có rất nhiều con người lặng lẽ góp phần làm nên diện mạo Văn Hiến hôm nay. Đó là những cô chú bảo vệ có mặt từ khi bầu trời còn chưa kịp hửng sáng để mở cổng trường đón ngày mới, và cũng là những người cuối cùng kiểm tra an ninh khi ánh đèn trong khuôn viên đã dần tắt. Đó là những cô chú tạp vụ âm thầm quét dọn từng hành lang, từng phòng học để mỗi buổi sáng sinh viên đến trường đều cảm nhận được sự sạch sẽ, ngăn nắp và thân thiện. Đó là những người chăm sóc cây xanh cần mẫn vun trồng, cắt tỉa để những khoảng xanh trong khuôn viên luôn tràn đầy sức sống. Họ cũng là những anh em cơ sở vật chất luôn sẵn sàng có mặt khi xảy ra sự cố, bất kể sớm khuya, để hoạt động học tập và giảng dạy không bị gián đoạn.
Có thể không nhiều người biết tên họ. Có thể những đóng góp ấy không xuất hiện trên các bảng vàng thành tích hay trong những lời tuyên dương trang trọng. Nhưng chính từ những công việc bình dị ấy, họ đã và đang âm thầm tạo nên một môi trường học tập văn minh, an toàn và nhân văn cho biết bao thế hệ sinh viên.
Với tôi, họ không chỉ là những người lao động tận tụy. Họ chính là những người giữ nền móng thầm lặng, những viên gạch âm thầm nâng đỡ để ngôi nhà Văn Hiến ngày một vững vàng, phát triển và lan tỏa những giá trị tốt đẹp đến cộng đồng.
Qua nhiều năm công tác, tôi càng thấm thía rằng cơ sở vật chất không phải là giá trị lớn nhất của một trường đại học mà điều quan trọng nhất luôn là con người.
Một phòng học chỉ thực sự có ý nghĩa khi bên trong đó là những giờ học truyền cảm hứng. Một khuôn viên chỉ thực sự có ý nghĩa khi trở thành nơi nuôi dưỡng những ước mơ. Có lẽ vì vậy mà tôi luôn tâm đắc với triết lý giáo dục mà Văn Hiến đã kiên định theo đuổi suốt gần ba thập kỷ: “Thành Nhân trước thành Danh.”
Năm chữ ấy không chỉ hiện diện trong những khẩu hiệu của Nhà trường mà còn hiện diện trong từng con người đang góp phần làm nên Văn Hiến mỗi ngày: là những giảng viên tận tâm trên bục giảng; là những cán bộ nhân viên âm thầm phía sau hậu trường; là những cô chú bảo vệ, tạp vụ và những người chăm sóc cây xanh lặng lẽ cống hiến. Tất cả đều đang góp phần giáo dục bằng chính tinh thần trách nhiệm, sự tử tế và lòng tận tâm của mình.
Khi hướng về VHU tuổi 30, tôi kỳ vọng Nhà trường sẽ tiếp tục khẳng định vị thế là một đại học ứng dụng uy tín, tiên phong trong đổi mới sáng tạo, chuyển đổi số và phát triển bền vững. Tôi mong những khuôn viên xanh sẽ ngày càng rộng mở, những công trình mới sẽ được đầu tư đồng bộ và người học sẽ luôn là trung tâm của mọi chiến lược phát triển.
Tôi cũng kỳ vọng trong hành trình hướng đến VHU50, Nhà trường sẽ tiếp tục phát triển theo mô hình đại học xanh, thông minh và bền vững; đẩy mạnh chuyển đổi số trong quản trị, giảng dạy và phục vụ người học; đồng thời xây dựng nhiều hơn nữa những chương trình ghi nhận, tôn vinh các cá nhân, tập thể âm thầm cống hiến phía sau hậu trường. Bởi tôi tin rằng, khi mỗi thành viên đều được trân trọng và phát huy giá trị, Văn Hiến sẽ có thêm sức mạnh nội sinh để vươn xa và phát triển bền vững.
Và khi nghĩ về VHU tuổi 50, tôi hình dung một trường đại học không chỉ có vị thế trong khu vực mà còn trở thành niềm tự hào của nhiều thế hệ người học, nơi mỗi cựu sinh viên đều tự hào khi nói: “Tôi là người Văn Hiến.”
Chắc có lẽ khi ấy tôi đã nghỉ hưu từ rất lâu. Nhưng tôi tin rằng những nền móng mà chúng tôi đang góp sức xây dựng hôm nay sẽ vẫn còn ở đó. Những hàng cây hôm nay sẽ tiếp tục tỏa bóng mát. Những công trình hôm nay sẽ tiếp tục phục vụ các thế hệ sinh viên mai sau. Và những giá trị nhân văn mà chúng ta đang vun đắp hôm nay sẽ tiếp tục trở thành bản sắc của Văn Hiến trong nhiều thập kỷ tiếp theo.
Nếu một ngày nào đó có người hỏi tôi điều gì đáng tự hào nhất trong quãng thời gian công tác tại Văn Hiến, có lẽ tôi sẽ mỉm cười và trả lời:
“Tôi không xây nên những công trình vĩ đại. Tôi chỉ góp một viên gạch nhỏ để dựng nên nơi những ước mơ được chắp cánh và những con người được trưởng thành.”
Nhân dịp kỷ niệm 29 năm thành lập Trường Đại học Văn Hiến, tôi xin gửi lời tri ân đến tất cả những thế hệ lãnh đạo, giảng viên, cán bộ nhân viên, sinh viên và cựu sinh viên đã góp phần tạo nên diện mạo Văn Hiến hôm nay.
Chúc VHU30 sẽ là dấu mốc của những bước tiến mạnh mẽ.
Chúc VHU50 sẽ là biểu tượng của một đại học hiện đại, nhân văn và hội nhập.
Và chúc cho ngọn lửa Văn Hiến sẽ luôn được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác. Bởi phía sau mỗi thành công của Nhà trường luôn có những con người âm thầm cống hiến: Trong đó có chúng tôi – những người giữ nền móng.
Thân gửi VHU30, VHU50 từ một người đã, đang và sẽ luôn tự hào là một phần của hành trình mang tên Văn Hiến.
Trân trọng!
Bùi Lâm Trường