VHU thân mến,
Tháng Bảy lại về.
Ngoài kia, hàng nghìn học sinh vừa khép lại kỳ thi tốt nghiệp THPT. Các em đang hồi hộp chờ kết quả, mang trong tim những ước mơ còn nguyên vẹn và háo hức đứng trước cánh cửa đầu tiên của tuổi trưởng thành.
Mỗi lần nhìn thấy những gương mặt của tuổi mười tám, tôi lại như nhìn thấy chính mình của nhiều năm trước.
Một chàng trai cũng từng có những khát vọng rất đẹp. Cũng từng đứng trước ngưỡng cửa đại học.
Nhưng rồi...
Đã không thể bước qua cánh cửa ấy cùng bạn bè. Tôi từng lỡ hẹn với giảng đường đại học.
Nói đúng hơn, tôi từng nghĩ rằng cánh cửa ấy đã khép lại với mình mãi mãi.
Hai năm sau khi tốt nghiệp THPT là quãng thời gian lặng lẽ nhất tuổi trẻ của tôi.
Trong khi bạn bè bắt đầu cuộc sống sinh viên, kể cho nhau nghe những câu chuyện nơi giảng đường, những người bạn mới, những môn học mới, tôi vẫn đang loay hoay tìm câu trả lời cho câu hỏi:
"Mình thuộc về đâu?"
Có những ngày tôi cảm thấy mình đi chậm hơn tất cả.
Có những đêm tôi tự hỏi liệu mình đã bỏ lỡ cơ hội quan trọng nhất của tuổi trẻ hay chưa. Nhưng rồi cuộc sống dạy tôi một điều:
Không phải ai cũng có cùng một vạch xuất phát.
Và thành công chưa bao giờ được đo bằng việc ai đến sớm hơn. Điều quan trọng là ta có đủ dũng cảm để tiếp tục bước đi hay không.
Sau hai năm ấy, tôi quyết định đăng ký vào ngành Piano của Trường Đại học Văn Hiến. Ngày hôm đó, tôi chỉ nghĩ đơn giản rằng mình đang trao cho bản thân thêm một cơ hội nữa.
Nhưng đến hôm nay, nhìn lại toàn bộ hành trình của mình, tôi mới hiểu: Đó không chỉ là cơ hội tôi tự trao cho mình.
Mà còn là cơ hội mà Văn Hiến đã rộng lòng trao cho một chàng trai từng nghĩ rằng mình đã đến quá muộn.
Có lẽ bởi từng đánh mất cơ hội nên tôi càng biết trân trọng cơ hội.
Suốt những năm tháng dưới mái trường Văn Hiến, tôi chưa bao giờ xem mình là người đến sau.
Ngược lại, tôi luôn tự dặn lòng phải sống hết mình hơn, nỗ lực nhiều hơn và biết ơn nhiều hơn. Bởi tôi hiểu, không phải ai cũng may mắn có được một lần bắt đầu lại.
Nếu có ai hỏi điều gì quý giá nhất tôi nhận được từ Đại học Văn Hiến, câu trả lời của tôi có lẽ sẽ không phải là danh hiệu Thủ khoa hay những thành tích mà tôi từng đạt được.
Điều quý giá nhất chính là con người.
Là những người thầy, người cô đã tin tưởng tôi ngay cả khi chính tôi còn chưa thực sự tin vào bản thân mình.
Có những bài học được viết trên bảng.
Nhưng cũng có những bài học được viết bằng sự tận tâm. Bằng những lời động viên đúng lúc.
Bằng những lần lặng lẽ đồng hành.
Bằng một ánh mắt khích lệ hay một cái gật đầu đầy tin tưởng.
Những điều tưởng như rất nhỏ ấy đã trở thành nguồn động lực vô cùng lớn lao, giúp tôi đủ tự tin để bước ra khỏi những giới hạn của bản thân.
Thầy cô không chỉ dạy tôi cách chơi đúng một bản nhạc.
Thầy cô còn dạy tôi cách sống đúng với giá trị của một người trẻ:
Biết nỗ lực khi khó khăn.
Biết khiêm nhường khi thành công. Biết biết ơn khi được yêu thương.
Và biết sống vì người khác khi mình có thể.
Có lẽ vì đã nhận quá nhiều yêu thương nên tôi luôn muốn tuổi trẻ của mình phải trở nên thật ý nghĩa.
Đại học của tôi không chỉ là những giờ học trên lớp hay những buổi tập đàn kéo dài đến tối muộn.
Tôi chọn bước ra ngoài nhiều hơn. Để trải nghiệm.
Để cống hiến.
Và để trưởng thành.
Tôi có cơ hội tham gia công tác Đoàn – Hội, được hiệp thương giữ vai trò Ủy viên Ban Chấp hành Hội Sinh viên Trường, và giữ chức Bí thư Khoa Nghệ thuật.
Tôi được đồng hành cùng Trung tâm Chăm sóc Người học trong vai trò Mentor để lắng nghe, hỗ trợ và sẻ chia với các bạn sinh viên.
Mỗi vai trò là một bài học.
Mỗi trải nghiệm là một lần tôi trưởng thành thêm một chút. Công tác Đoàn dạy tôi trách nhiệm.
Phòng trào Hội dạy tôi cách kết nối con người.
Vai trò Mentor dạy tôi biết lắng nghe bằng trái tim trước khi đưa ra lời khuyên bằng lý trí.
Đó là những điều không xuất hiện trong bất kỳ giáo trình nào, nhưng lại là hành trang quý giá nhất mà tôi mang theo suốt cuộc đời.
Rồi một ngày, tôi được xướng tên là Thủ khoa ngành Piano. Giữa hội trường rực sáng.
Giữa những tràng pháo tay kéo dài.
Giữa niềm vui của gia đình, thầy cô và bạn bè.
Tôi bất chợt nhớ đến chàng trai năm mười tám tuổi của mình.
Chàng trai từng đứng trước cánh cửa đại học với đôi bàn tay trống trải. Từng nghĩ mình đã bỏ lỡ chuyến tàu của tuổi trẻ.
Khoảnh khắc ấy, tôi không nghĩ về việc mình đã đi được bao xa. Tôi chỉ muốn gửi lời cảm ơn.
Cảm ơn cậu ấy.
Vì dù đã từng thất vọng.
Dù đã từng lạc hướng.
Dù đã từng nghĩ mình không còn cơ hội nữa. Cậu ấy vẫn đủ dũng cảm để bắt đầu lại.
Danh hiệu Thủ khoa là một dấu mốc đáng nhớ.
Nhưng điều khiến tôi tự hào hơn cả là Văn Hiến đã giúp tôi trở thành một phiên bản tốt hơn của chính mình.
Và món quà đẹp nhất mà Nhà trường dành cho tôi có lẽ không dừng lại ở ngày tốt nghiệp. Mà là ngày tôi được trở về.
Tôi trở về Văn Hiến trong vai trò một nhân viên của Trung tâm Thông tin và Truyền thông.
Ngày trước, tôi bước vào trường để nhận lấy tri thức.
Còn hôm nay, tôi bước vào với mong muốn được góp một phần nhỏ bé để lan tỏa những giá trị mà chính mình đã từng nhận được.
Có những hành trình kết thúc bằng lời tạm biệt.
Nhưng hành trình của tôi với Văn Hiến lại được viết tiếp bằng một lần trở về.
Và nếu được gửi một ước mơ đến tương lai của Nhà trường, tôi mong rằng vào một ngày Văn Hiến bước sang tuổi 50 sẽ có một nơi mang tên:
VHU Legacy House
Một không gian, một góc nhỏ tại cơ sở HungHau Campus. Một ngôi nhà không dành riêng cho bất kỳ ai.
Ai là sinh viên VHU, từng là sinh viên VHU, đều có thể vào VHU Legacy House. Đây là điều cho tất cả những người mang trong tim hai chữ Văn Hiến.
Nơi một sinh viên năm nhất có thể trò chuyện với một cựu sinh viên đã đi qua nhiều năm tháng trưởng thành.
Nơi một cựu sinh viên sau nhiều năm xa trường có thể trở về, ngồi bên một tách cà phê, mở một cuốn sách, gặp lại thầy cô, gặp lại bạn bè và tìm lại một phần thanh xuân của mình.
Nơi những cơ hội được kết nối. Những giá trị được sẻ chia.
Những giấc mơ được tiếp sức.
Một người đang tìm việc có thể gặp người sẵn sàng mở ra cánh cửa mới. Một người đang khởi nghiệp có thể tìm thấy người đồng hành.
Một người đang chênh vênh giữa cuộc đời có thể gặp một bàn tay sẵn sàng nâng đỡ. Tôi mong nơi ấy sẽ không hỏi một VHUer hôm nay đã thành công đến đâu.
Nếu một ngày, một sinh viên hay một cựu sinh viên VHU mệt mỏi, về với VHU Legacy House, bạn sẽ nghe được:
"Chào mừng bạn trở về nhà."
Bởi tôi tin rằng giá trị lớn nhất của một trường đại học không chỉ nằm ở những tấm bằng hay những thành tích.
Mà nằm ở việc sau rất nhiều năm tháng, nơi ấy vẫn khiến mỗi người cảm thấy mình thuộc về. Vẫn có một cộng đồng luôn dang rộng vòng tay chờ đón.
Vẫn có một mái nhà để trở về.
VHU 30, VHU 50 à…
Có người nói tuổi trẻ là những chuyến đi.
Còn với tôi, tuổi trẻ là hành trình tìm được một nơi để thuộc về.
Và thật may mắn, tôi đã tìm thấy nơi ấy ở Trường Đại học Văn Hiến. Cảm ơn vì đã trao cho tôi cơ hội bắt đầu lại.
Cảm ơn vì đã giúp tôi trưởng thành.
Và cảm ơn vì đã để tôi có thể tự hào nói với tất cả mọi người rằng:
Tôi là một VHUer.”
Hà Thanh