TP. Hồ Chí Minh, ngày 16 tháng 6 năm 2026
Thân gửi VHU30 và VHU50 thân yêu!
Có những nơi ta đi qua rồi trở thành ký ức. Có những nơi ta gắn bó rồi trở thành một phần của cuộc đời. Với em, Đại học Văn Hiến là một nơi như thế. Hôm nay, khi ngồi viết những dòng thư này, em là một sinh viên năm hai của Khoa Du lịch. Hành trình đại học của em vẫn đang tiếp diễn, nhưng đủ để em hiểu rằng Văn Hiến chưa bao giờ chỉ là nơi để học tập. Đó là nơi những ước mơ được tiếp tục viết nên, nơi tuổi trẻ tìm thấy cơ hội để trưởng thành và nơi mỗi người học cách sống có trách nhiệm hơn với bản thân, với cộng đồng và với tương lai. Ngày đầu tiên bước qua cánh cổng trường, em mang theo nhiều háo hức nhưng cũng không ít bỡ ngỡ. Khi ấy, em chưa từng nghĩ rằng mình sẽ có cơ hội tham gia Ban Chấp hành Khoa Du lịch, được đồng hành trong những hoạt động phong trào đầy ý nghĩa hay được sống hết mình với đam mê nghệ thuật tại Câu lạc bộ Văn nghệ. Chính Văn Hiến đã mở ra cho em những cánh cửa mà trước đó em chưa từng dám nghĩ tới.
Từ những chương trình của Khoa Du lịch, những cuộc họp, những lần cùng nhau chuẩn bị cho các sự kiện, em học được rằng thành công không được tạo nên bởi một cá nhân nổi bật mà là kết quả của sự đồng lòng từ cả một tập thể. Em hiểu hơn giá trị của tinh thần trách nhiệm, của sự sẻ chia và của
những đóng góp thầm lặng phía sau mỗi thành quả. Trong rất nhiều ký ức về tuổi trẻ ở Văn Hiến, có một hình ảnh em sẽ còn nhớ rất lâu. Đó là những đêm chuẩn bị cho chương trình của khoa khi sân trường đã dần vắng người nhưng ánh đèn vẫn còn sáng. Chúng em cùng nhau chỉnh sửa từng chi tiết nhỏ, cùng động viên nhau vượt qua sự mệt mỏi để hoàn thành công việc. Có lẽ chính trong những khoảnh khắc bình dị ấy, em nhận ra rằng điều quý giá nhất mà tuổi trẻ mang lại không phải là những gì mình đạt được, mà là những con người đã cùng mình nỗ lực, cùng mình trưởng thành và cùng mìn viết nên những kỷ niệm đẹp.
Bên cạnh đó, Câu lạc bộ Văn nghệ đã mang đến cho em một thế giới đầy cảm hứng. Mỗi lần đứng trên sân khấu, em không chỉ được sống với đam mê nghệ thuật mà còn cảm nhận rõ hơn sức mạnh của văn hóa trong việc kết nối con người. Là một người yêu nghệ thuật truyền thống, em luôn tin rằng văn hóa dân tộc chính là cội nguồn tạo
nên bản sắc của mỗi người Việt Nam.
Có lẽ vì vậy mà cuộc thi “Văn Hiến – Hành trình di sản” đã để lại trong em những dấu ấn đặc biệt. Giải Ba mà em nhận được là niềm vui đáng nhớ, nhưng điều quý giá hơn cả chính là hành trình khám phá những giá trị văn hóa của quê hương. Hành
trình ấy giúp em hiểu rằng di sản không chỉ nằm trong những công trình cổ kính hay những trang sách lịch sử. Di sản còn sống trong ký ức của cộng đồng, trong lòng tự hào dân tộc và trong trách nhiệm gìn giữ của thế hệ trẻ hôm nay. Từ đó, em càng thêm tin rằng giáo dục không chỉ truyền đạt tri thức mà còn nuôi dưỡng nhân cách, bồi đắp tâm hồn và gìn giữ những giá trị văn hóa tốt đẹp cho tương lai.
Nhìn lại chặng đường đã qua, em càng thấm thía rằng điều làm nên giá trị của Đại học Văn Hiến không chỉ là cơ sở vật chất hay những thành tích đáng tự hào. Điều làm nên bản sắc của Nhà trường chính là con người. Đó là những thầy cô tận tâm với nghề, những cán bộ nhân viên âm thầm cống hiến và những thế hệ sinh viên luôn mang trong mình tinh thần nhân văn, trách nhiệm và khát vọng vươn lên. Nhân lá thư này, em xin gửi lời tri ân chân thành đến quý thầy cô, cán bộ nhân viên và tất cả những người đã góp phần xây dựng nên Đại học Văn Hiến của hôm nay. Chính sự tận tâm ấy đã giúp biết bao sinh viên như em có cơ hội trưởng thành, tự tin bước vào cuộc sống và nuôi dưỡng những ước mơ đẹp.
Thân gửi VHU30!
Em mong rằng khi Nhà trường bước sang tuổi 30, Đại học Văn Hiến sẽ tiếp tục là môi trường giáo dục đổi mới và sáng tạo, nơi sinh viên được phát triển toàn diện về tri thức, kỹ năng và nhân cách. Em mong mỗi sinh viên Văn Hiến sẽ có nhiều cơ hội trải nghiệm thực tế, kết nối doanh nghiệp và giao lưu quốc tế để tự tin hội nhập trong một thế giới không ngừng thay đổi.
Là sinh viên ngành Du lịch, em đặc biệt mong muốn Nhà trường phát triển mô hình “Học kỳ Di sản”, nơi sinh viên được trực tiếp khám phá các vùng đất, các di tích và những giá trị văn hóa đặc sắc của Việt Nam. Em tin rằng chỉ khi hiểu sâu về cội nguồn, người trẻ mới có thể bước ra thế giới mà vẫn giữ được bản sắc của mình.
Và thân gửi VHU50!
Em hy vọng khi ấy, Đại học Văn Hiến sẽ trở thành một biểu tượng giáo dục của Việt Nam, không chỉ nổi bật bởi chất lượng đào tạo mà còn bởi những đóng góp cho cộng đồng và văn hóa dân tộc. Em mong Nhà trường sẽ xây dựng được một Trung tâm Di sản và Sáng tạo Văn hóa Sinh viên, nơi kết nối người trẻ với sứ mệnh bảo tồn, số hóa và lan tỏa những giá trị văn hóa Việt Nam trong thời đại mới. Nếu VHU30 là dấu mốc của sự trưởng thành thì VHU50 sẽ là biểu tượng của khát vọng vươn xa. Một hành trình mà ở đó, Đại học Văn Hiến không ngừng đổi mới để hội nhập với thế giới nhưng vẫn gìn giữ những giá trị nhân văn đã làm nên bản sắc riêng của mình. Khi ấy, có thể em không còn là chàng sinh viên năm hai của hôm nay. Nhưng dù ở đâu, em vẫn sẽ tự hào khi nhắc về Văn Hiến như một phần đẹp nhất của tuổi trẻ. Bởi có những ngôi trường trao cho người học một nghề nghiệp, nhưng cũng có những ngôi trường trao cho người học một lý tưởng sống. Với em, Đại học Văn Hiến chính là ngôi trường như thế. Em tin rằng trên hành trình phía trước, sẽ luôn có những thế hệ sinh viên tiếp nối nhau viết nên câu chuyện mang tên Văn Hiến bằng tri thức, lòng nhân ái và khát vọng cống hiến. Và em mong rằng, khi nhắc đến Đại học Văn Hiến, người ta sẽ nhớ đến một thông điệp đầy tự hào:
“Văn Hiến – Hành trình vươn xa, đậm đà bản sắc.” Đây cũng chính là câu Slogan mà em vừa mang đến cuộc thi Văn Hiến – Hành trình di sản.
Trân trọng./.
Võ Khánh Huy Sinh viên Khoa Du lịch Trường Đại học Văn Hiến