; ; Bài 8: "Thư gửi VHU30, VHU50": Mỗi Góc Nhìn Góp Một Dấu Ấn Cho Văn Hiến Tương Lai

Bài 8: "Thư gửi VHU30, VHU50": Mỗi Góc Nhìn Góp Một Dấu Ấn Cho Văn Hiến Tương Lai

line
08 tháng 07 năm 2026
Thư gửi VHU30, VHU50

Gửi VHU của tuổi 30, và VHU của tuổi 50,
Có người từng hỏi tôi: "Điều gì khiến bạn vẫn ở lại với Văn Hiến lâu đến vậy?"
Tôi đã im lặng rất lâu trước câu hỏi ấy. Không phải vì không có câu trả lời, mà vì tôi nhận ra, có những điều không thể gói gọn trong một vài câu nói. Bởi hành trình của tôi với Văn Hiến không chỉ là bốn năm đại học, không chỉ là những ngày đi làm, cũng không chỉ là những buổi tối trở lại giảng đường với tư cách một học viên cao học. Đó là cả một phần thanh xuân, một phần tuổi trẻ và có lẽ, sẽ còn là một phần rất dài của cuộc đời.
Tôi đến với Trường Đại học Văn Hiến bằng tâm thế của một cô sinh viên mang nhiều ước mơ. Ngày ấy, tôi chỉ nghĩ đơn giản rằng mình sẽ học tập thật tốt, tốt nghiệp, tìm được một công việc ổn định rồi bước tiếp trên con đường của riêng mình. Nhưng tôi không ngờ rằng, điều quý giá nhất mình nhận được ở nơi này lại không nằm trong giáo trình, cũng không hiện diện trên tấm bằng tốt nghiệp.
Điều tôi mang theo sau những năm tháng ấy là cách sống, là sự tử tế và là niềm tin rằng giáo dục trước hết phải bắt đầu từ việc biết yêu thương con người.
Có lẽ vì thế, sau khi tốt nghiệp, tôi lại chọn quay trở về.
Ngày đầu tiên đeo chiếc thẻ nhân viên, đứng trước cánh cổng mà mình từng bước qua với tư cách một sinh viên, tôi chợt thấy lòng mình có một cảm giác rất lạ. Mọi thứ vẫn quen thuộc: những hàng cây, những dãy giảng đường, tiếng cười của sinh viên giờ ra chơi... Chỉ có vai trò của tôi đã thay đổi. Nếu trước đây tôi là người nhận được sự giúp đỡ, thì hôm nay tôi trở thành người đồng hành cùng những thế hệ sinh viên sau mình.
Hiện nay, tôi công tác tại Trung tâm Chăm sóc Người học, phụ trách lĩnh vực tài chính. Nhiều người nghĩ rằng công việc của tôi chỉ gắn với hóa đơn, chứng từ hay những con số khô khan. Nhưng sau nhiều năm làm việc, tôi hiểu rằng phía sau mỗi khoản học phí là một câu chuyện, phía sau mỗi tờ biên lai là một gia đình, và phía sau mỗi sinh viên là biết bao hy vọng được gửi gắm.
Nếu ai đó hỏi tôi điều gì làm nên bản sắc của Văn Hiến sau gần ba thập kỷ hình thành và phát triển, tôi sẽ không ngần ngại trả lời: đó là sự thấu hiểu và lòng tử tế.
Tôi làm sao quên được hình ảnh những bậc cha mẹ tóc đã điểm bạc, đôi bàn tay chai sần vì sương gió, lặn lội từ những vùng quê xa xôi lên thành phố chỉ để đóng học phí cho con. Có những cô chú cẩn thận mở chiếc túi vải đã sờn màu, lấy ra từng xấp tiền được buộc bằng dây thun, tỉ mỉ đếm từng tờ tiền mệnh giá nhỏ. Mỗi lần nhìn thấy hình ảnh ấy, tôi đều tự nhắc mình rằng số tiền trước mặt không chỉ là học phí. Đó là những mùa lúa, những chuyến xe đường dài, những ngày tăng ca, là mồ hôi của cha, là sự tằn tiện của mẹ và là cả niềm hy vọng họ gửi gắm vào tương lai của con mình.
Chính vì hiểu được sức nặng của những đồng tiền ấy, tôi càng trân trọng những chính sách nhân văn mà Nhà trường luôn cố gắng thực hiện. Những lá đơn xin gia hạn học phí không bao giờ chỉ là một thủ tục hành chính. Đó là lời cầu cứu của những gia đình đang gặp biến cố. Những phương án chia nhỏ học phí không đơn thuần là quy trình tài chính, mà là cách Nhà trường dang tay giữ lại một ước mơ đang đứng trước nguy cơ phải dừng lại giữa chừng.
Trong rất nhiều câu chuyện tôi từng gặp, có một sinh viên khiến tôi nhớ mãi.
Hôm ấy, em bước đến quầy với dáng người gầy gò, gương mặt xanh xao và đôi mắt phờ phạc như đã nhiều đêm không ngủ. Em đứng trước tôi rất lâu rồi mới lí nhí nói rằng mình đã quá hạn đóng học phí và rất sợ không còn được tiếp tục học.
Tôi hỏi em vì sao đến muộn.
Em cúi đầu, giọng nghẹn lại:
"Ba em vừa mổ tim..."
Chỉ bốn chữ ngắn ngủi ấy khiến tôi không biết phải nói gì.
Đúng vào thời điểm Nhà trường thông báo đóng học phí, ba em phải trải qua ca phẫu thuật tim. Toàn bộ số tiền gia đình dành dụm cho việc học đều dồn vào viện phí. Trong ánh mắt của em hôm ấy không có sự than trách hay xin xỏ. Chỉ có sự lo lắng của một người con sợ phải tạm gác việc học vì biến cố của gia đình.
Tôi hướng dẫn em chuẩn bị hồ sơ bệnh án của ba để Nhà trường có cơ sở xem xét hỗ trợ theo đúng quy định. Khi em quay trở lại với tập hồ sơ trên tay, tôi biết điều em cần không chỉ là một thủ tục được giải quyết, mà là niềm tin rằng mình vẫn còn cơ hội tiếp tục giảng đường.
Ngày em hoàn tất học phí và được bổ sung vào danh sách học tập, em cúi đầu cảm ơn tôi rất lâu. Nhưng có lẽ em không biết, chính em mới là người để lại trong tôi một bài học sâu sắc về nghị lực, về lòng hiếu thảo và về ý nghĩa thật sự của hai chữ "đồng hành".
Thế nhưng, công việc cũng cho tôi chứng kiến những lát cắt rất khác của cuộc sống.
Có lần, một người cha từ quê lên trường để hỏi vì sao con mình vẫn chưa hoàn tất học phí, trong khi ông khẳng định đã gửi tiền từ nhiều tháng trước. Khi kiểm tra hệ thống, tôi chỉ biết lặng người vì khoản tiền ấy chưa từng được nộp vào Nhà trường.
Người cha ngồi xuống chiếc ghế trước quầy. Ông không trách móc, cũng không lớn tiếng. Ông chỉ im lặng rất lâu rồi khẽ nói: "Vậy là nó đã nói dối tôi..."
Khoảnh khắc ấy, tôi thấy đôi vai người đàn ông như già đi chỉ trong vài phút. Điều khiến ông đau không phải là số tiền, mà là niềm tin dành cho con đã bị tổn thương.
Rời khỏi quầy hôm ấy, tôi suy nghĩ rất nhiều. Tôi hiểu rằng người trẻ có thể mắc sai lầm. Có em vì áp lực, có em vì bồng bột, có em vì chưa đủ bản lĩnh để đối diện với cha mẹ. Nhưng chính những câu chuyện ấy càng nhắc tôi phải làm công việc của mình bằng sự công tâm và lòng thấu cảm. Bởi đôi khi, chỉ một lời hướng dẫn đúng lúc, một cuộc gọi kịp thời hay một sự lắng nghe chân thành cũng có thể giúp một sinh viên tránh được những lựa chọn khiến các em phải hối tiếc về sau.
Có lẽ vì từng là sinh viên, nên tôi luôn muốn mỗi bạn bước đến quầy hỗ trợ đều cảm thấy mình được đón nhận bằng sự tôn trọng. Tôi không mong các em nhớ tên mình. Tôi chỉ mong khi nhắc đến Văn Hiến, các em sẽ nhớ rằng đã từng có những người sẵn sàng lắng nghe mình trong những lúc khó khăn nhất.
Hôm nay, tôi lại tiếp tục ngồi trên giảng đường của chính ngôi trường này với tư cách một học viên cao học. Sau giờ làm, tôi lại trở thành người học. Chính hành trình ấy giúp tôi càng thấu hiểu hơn những đổi thay, những nỗ lực và khát vọng không ngừng vươn lên của Nhà trường. Tôi tin rằng, VHU30 sẽ là dấu mốc của một trường đại học ngày càng hiện đại, hội nhập và phát triển. Nhưng hơn tất cả những công trình mới hay những thành tích đáng tự hào, tôi mong Văn Hiến sẽ luôn giữ được điều quý giá nhất đã nuôi dưỡng biết bao thế hệ: sự tử tế trong cách đối xử với con người.
Đến VHU50, tôi hy vọng sẽ có thêm nhiều thế hệ sinh viên quay trở về như tôi. Trở về không phải vì hoài niệm, mà vì biết ơn. Trở về để cống hiến, để đồng hành và để tiếp tục viết tiếp câu chuyện của ngôi trường đã góp phần làm nên con người mình.
Nếu một ngày nào đó, khi mái tóc đã bạc, tôi đọc lại lá thư này, tôi mong mình vẫn có thể mỉm cười và tự hào nói rằng: cuộc đời đã dành cho tôi một may mắn rất lớn – được lớn lên cùng Văn Hiến, được cống hiến cho Văn Hiến và được tiếp tục học tập dưới mái trường mang tên Văn Hiến.
Bởi có những ngôi trường dạy chúng ta kiến thức.
Nhưng cũng có những ngôi trường dạy chúng ta biết sống bằng sự tử tế.
Với tôi, Văn Hiến mãi mãi là một nơi như thế.
 

Nguyễn Thị Hồng Nhi