Tôi sinh ra và lớn lên tại một vùng quê nghèo, nơi mà việc học đại học vẫn còn là điều khá mông lung, bởi đã có không ít người học xong đại học nhưng trở về vẫn chưa tìm được việc làm phù hợp. Bỏ ngoài tai những lời nói đầy hoài nghi như: “Học đại học để làm gì rồi cũng về làm rẫy”, “Học đại học có kiếm được nhiều tiền bằng người không học đại học không?” hay “Nghề này không cần học đại học cũng làm được”, tôi vẫn kiên trì đấu tranh để cho bản thân một cơ hội bước ra khỏi vùng an toàn và khám phá giới hạn của chính mình.
Tôi bước vào đại học với lớp vỏ bọc rụt rè, hướng nội của một cô gái ít nói và dễ tổn thương. Ngày đầu tiên đặt chân đến giảng đường đại học giữa Sài Gòn hoa lệ, tôi choáng ngợp và lạc lõng đến nghẹt thở. Tôi thu mình lại, tưởng chừng sẽ mãi đứng ngoài mọi cuộc vui và hoạt động tập thể. Thế nhưng, hình ảnh một người chị trong Ban Chấp hành Khoa rạng rỡ, tự tin và nhiệt huyết truyền lửa cho các tân sinh viên đã đánh thức khát khao thầm kín trong tôi: “Bao giờ mình mới có thể bản lĩnh và tự tin được như chị?”
Ước muốn ấy đã thôi thúc tôi từng bước vượt qua rào chắn của sự tự ti. Tôi gom hết dũng khí, chủ động bắt chuyện với chị và chân thành bộc bạch những khuyết điểm của bản thân, từ khả năng giao tiếp còn hạn chế đến giọng địa phương nặng nề. Thay vì chê cười hay phán xét, chị kiên nhẫn lắng nghe, động viên và dìu dắt tôi tham gia vào các hoạt động của Khoa Kinh tế - Quản trị.
Bắt đầu như một trang giấy trắng, tôi từng mệt mỏi và muốn bỏ cuộc. Nhưng chính lời động viên chân thành của chị: “Em có thể chưa giỏi, nhưng em có tinh thần cống hiến. Không ai từ chối một người luôn sẵn sàng cố gắng” đã thắp lên trong tôi một niềm tin mạnh mẽ. Tôi hiểu rằng bản thân không cần phải hoàn hảo ngay từ đầu, chỉ cần không ngừng nỗ lực, học hỏi và dũng cảm bước tiếp.
Cuộc sống sinh viên của tôi không chỉ có những gam màu tươi sáng. Là chị cả trong một gia đình có sáu chị em gái, tôi luôn ý thức được những khó khăn về kinh tế mà gia đình đang phải đối mặt. Gánh nặng học phí và chi phí sinh hoạt nhiều lúc đè nặng lên vai Bố Mẹ. Đã có những đêm tôi thức trắng vì lo toan, có những lúc tủi thân đến rơi nước mắt khi trong tay chưa có thu nhập và phía trước còn quá nhiều điều chưa thể xác định, tôi từng muốn buông xuôi. Nhưng rồi, chính những ngày tháng khó khăn ấy đã tôi luyện tôi trở thành một người mạnh mẽ hơn, biết trân trọng giá trị của lao động và những cơ hội mình đang có.
Giữa lúc chênh vênh, cơ duyên làm cộng tác viên tuyển sinh cho Trường một thời gian, đã thay đổi đời tôi. Được người Thầy tại Trung tâm Tư vấn Tuyển sinh tin tưởng, định hướng, giới thiệu công việc mới làm tạm thời vì chỉ mới sinh viên năm 3, tôi dần trưởng thành hơn mỗi ngày.
Công việc không chỉ mang đến cho tôi nguồn thu nhập ổn định để tự lo cho cuộc sống của mình, mà còn giúp tôi có thể san sẻ phần nào gánh nặng với gia đình và chăm lo sinh hoạt cho em gái vừa bước chân vào giảng đường đại học. Khi ấy, tôi càng hiểu sâu sắc hơn giá trị của sự trao cơ hội, bởi một cơ hội đúng lúc đôi khi có thể thay đổi cả hành trình của một con người.
Ngày tốt nghiệp, khi đứng trước ngã rẽ của cuộc đời, tôi đã nhiều lần tự hỏi: “Tôi là ai? Tôi đang làm gì và tôi sẽ đi về đâu?”. Hai tháng lặng lẽ trôi qua trong những trăn trở, suy tư và những ước mơ vẫn còn dang dở. Tôi từng cân nhắc nhiều lựa chọn, từng nghĩ đến những hướng đi mới và cả những lời mời gọi hấp dẫn bên ngoài. Thế nhưng, sâu thẳm trong lòng, tôi vẫn luôn nhớ về nơi đã giúp mình trưởng thành.
Cuối cùng, tôi chọn trở về – trở về nơi đã chắp cánh cho những ước mơ đầu tiên của mình. Đó là những giảng đường thân quen, những gương mặt sinh viên đầy nhiệt huyết, những hoạt động sôi nổi và những sự kiện mang nhiều ý nghĩa. Tôi hiểu rõ hơn thế mạnh, giá trị và sứ mệnh mà bản thân muốn theo đuổi. Từ chối những lời mời gọi hấp dẫn bên ngoài, tôi chọn trở về Văn Hiến – nơi tôi được sống là chính mình, được làm công việc mình yêu thích và được trao đi nguồn năng lượng tích cực đến thế hệ trẻ hôm nay.
Ngày nhận được thư mời nhận việc, tôi vỡ òa trong niềm hạnh phúc. Đó không chỉ đơn thuần là một tin vui về nghề nghiệp, mà còn là sự ghi nhận cho hành trình tôi đã bền bỉ đi qua – hành trình của niềm tin, sự kiên trì, lòng biết ơn và tình yêu dành cho môi trường này. Khoảnh khắc ấy giúp tôi nhận ra rằng những ngày tháng cố gắng, những lần vượt qua mặc cảm và cả những giọt nước mắt trong quá khứ đều không hề vô nghĩa.
Cảm ơn Văn Hiến đã trao cho tôi tri thức, cơ hội và dũng khí để bứt phá khỏi những rào cản vô hình. Từ một cô bé nhút nhát, luôn sợ hãi khi phải đứng trước đám đông, tôi đã dần tìm thấy con đường phù hợp với mình. Hôm nay, tôi tự hào khi vừa là một cựu sinh viên, vừa là người đồng hành cùng các thế hệ VHUers trên hành trình học tập, trưởng thành và hướng đến tương lai.
Tương lai là một ẩn số, nhưng chính niềm tin vào bản thân đã giúp tôi vượt qua mọi trở ngại để trở thành phiên bản tốt hơn chính mình ngày hôm qua. Hướng về những chặng đường phía trước, tôi xin gửi gắm những tâm tình của mình:
Gửi VHU30: Kỳ vọng ở tuổi 30, Văn Hiến sẽ tiếp tục là một bệ phóng vững chắc, truyền cảm hứng để mỗi sinh viên dám bước ra khỏi vùng an toàn, dám theo đuổi ước mơ và tin tưởng vào giá trị của chính mình.
Gửi VHU50: Mong chờ chặng đường nửa thế kỷ, Văn Hiến sẽ ngày càng vững vàng về vị thế, không ngừng vươn tầm nhưng vẫn giữ vẹn nguyên trái tim nhân văn, sự gần gũi và khát vọng phụng sự con người.
Chúng ta có hẹn tại một cột mốc “thành công hơn”, nơi VHU ngày càng phát triển và lớn mạnh, nơi mỗi thế hệ sinh viên đều có thể tự hào nói rằng: “Tôi đã được nơi này trao cơ hội để bước qua rào chắn, tìm thấy chính mình và hiểu được mình sống vì điều gì!”
Trần Thị Vân Anh