; ; Bài 13: "Thư gửi VHU30, VHU50 gửi Trường Đại học Văn Hiến của tuổi 30 và tuổi 50"

Bài 13: "Thư gửi VHU30, VHU50 gửi Trường Đại học Văn Hiến của tuổi 30 và tuổi 50"

line
08 tháng 07 năm 2026

GỬI VHU30, VHU50

Khi ánh đèn sân khấu tắt đi, mọi người dần rời khỏi khán phòng, tôi vẫn đứng lại phía sau cánh gà. Không còn âm nhạc, không còn tiếng vỗ tay, chỉ còn một khoảng lặng rất sâu. Và chính trong khoảng lặng ấy, tôi nhận ra một điều mà trước đây tôi chưa từng dám nghĩ tới: tôi không còn muốn trốn khỏi chính mình nữa.
Gửi Đại học Văn Hiến của tuổi 30 và tuổi 50,
Tôi viết lá thư này khi hành trình sinh viên của mình vẫn chưa kết thúc. Tôi chưa phải là một người xuất sắc, cũng chưa có những thành tích quá lớn để tự hào. Nhưng tôi có một điều mà trước đây tôi không có, đó là niềm tin rằng mình có thể đi tiếp.
Tôi là sinh viên khóa 2022–2026. Trước khi bước chân vào giảng đường, tôi đã từng đứng trước một lựa chọn rất khó khăn: học tiếp hay dừng lại. Gia đình tôi không khá giả, và những khoản chi phí cho việc học đại học không chỉ là những con số, mà là áp lực, là sự đắn đo, là những đêm dài suy nghĩ mà không dám nói ra. Tôi đã từng nghĩ đến việc từ bỏ để đi làm sớm phụ giúp gia đình, nghĩ rằng giấc mơ giảng đường này quá xa xỉ.
Nhưng rồi, Văn Hiến đã giữ tôi lại bằng một chính sách học phí chia sẻ đầy nhân văn chỉ với 13.000.000 tôi có thể học được cả hai học kì của năm học 2022-2023. Con số học phí năm đầu tiên ngày ấy không chỉ là một thủ tục tài chính, mà là một chiếc phao cứu sinh, một cơ hội để tôi được phép ước mơ tiếp. Đôi khi, điều giữ một người ở lại với giảng đường không phải là một ý chí lớn lao, mà chỉ là một cánh cửa được mở đúng lúc.
Những ngày đầu ở Văn Hiến, tôi là một phiên bản rất cũ của chính mình: rụt rè, ít nói và luôn chọn đứng ở phía sau. Cho đến khi tôi bước chân vào Câu lạc bộ Thời Trang của trường. Ở đó, không có phép màu nào xảy ra để tôi tự tin ngay lập tức. Chỉ có những buổi tập kéo dài, những lần sửa từng dáng đi, từng ánh mắt dưới ánh đèn, và cả những lúc mệt mỏi đến mức muốn bỏ cuộc.
Lần đầu tiên bước lên sân khấu, tôi run đến mức nghe rõ từng nhịp tim của mình. Nhưng khoảnh khắc tôi dám bước đi trong nỗi sợ, cũng là lúc tôi bước ra khỏi cái kén cũ kỹ để thấy mình trưởng thành.
Chính từ những trải nghiệm từ “thực tế thu nhỏ” ở câu lạc bộ và các hoạt động phong trào, tôi hiểu rằng tri thức chỉ thực sự sống khi nó được va chạm. Vì vậy, hướng tới tầm nhìn 2045, tôi xin gửi đến VHU tuổi 30 và 50 những đề xuất và giải pháp thiết thực từ góc nhìn của một người học:
Một là, nâng tầm các Câu lạc bộ thành “Hệ sinh thái doanh nghiệp thu nhỏ”. Nhà trường có thể chuẩn hóa mô hình hoạt động của các câu lạc bộ về sự kiện, truyền thông, thời trang, kỹ thuật... giống như một doanh nghiệp thực thụ. Thay vì chỉ hoạt động nội bộ, các câu lạc bộ sẽ được tạo cơ hội nhận các “đơn đặt hàng” thực tế từ các doanh nghiệp đối tác của trường hoặc từ chính các phòng ban VHU. Đây sẽ là nơi sinh viên được thực hành quản trị, chịu trách nhiệm với sản phẩm và “va vấp” với rủi ro thật trước khi bước vào kỳ thực tập chính thức.
Hai là, xây dựng “Ngân hàng sáng kiến và Không gian đổi mới sáng tạo mở”: Tôi kỳ vọng trường sẽ thiết lập một nền tảng số nơi mọi sinh viên, từ năm nhất đến năm cuối, đều có thể “gửi gắm” các dự án, ý tưởng khởi nghiệp hoặc nghiên cứu ứng dụng của mình. Nhà trường đóng vai trò là bệ phóng, kết nối các ý tưởng xuất sắc này với các quỹ đầu tư hoặc mạng lưới cựu sinh viên thành đạt. Khi đó, bài tập lớn hay khóa luận không còn nằm trên giấy, mà trở thành những giải pháp giải quyết bài toán thực tế của xã hội.
Ba là, cá nhân hóa lộ trình phát triển “Thành nhân” thông qua công nghệ số: Trong kỷ nguyên chuyển đổi số, bên cạnh việc ứng dụng AI và công nghệ vào giảng dạy, tôi mong VHU sẽ xây dựng một “Bản đồ năng lực cá nhân” cho từng sinh viên. Hệ thống này không chỉ quản lý điểm số, mà còn ghi nhận các hoạt động ngoại khóa, kỹ năng mềm, đóng góp thiện nguyện. Từ đó, công nghệ sẽ gợi ý những lộ trình học tập, hoạt động phù hợp với tính cách và định hướng nghề nghiệp riêng biệt của mỗi cá nhân, giúp giá trị nhân cách được nuôi dưỡng một cách tự nhiên và khoa học nhất.
Tôi hình dung về một Đại học Văn Hiến ở cột mốc 30 năm, một ngôi trường năng động, linh hoạt, nơi biên giới giữa giảng đường và doanh nghiệp được xóa nhòa. Và ở cột mốc 50 năm, tôi tin rằng Văn Hiến sẽ trở thành một trường đại học ứng dụng hàng đầu trong khu vực, nơi đào tạo nên những thế hệ vừa giỏi chuyên môn, vừa có một trái tim biết thấu cảm, đúng với tinh thần cốt lõi “Thành nhân trước thành danh”.
Gửi những sinh viên của tương lai,
Nếu lúc này bạn đang đứng trước cổng trường Văn Hiến với một trái tim rụt rè, đầy hoài nghi về năng lực của bản thân hãy nhớ rằng, điều đó hoàn toàn bình thường. Bạn không cần phải là một ngôi sao rực rỡ ngay từ vạch xuất phát. Bản lĩnh không được sinh ra trong sự an toàn, nó được tôi luyện từ những lần bạn dám bước đi ngay cả khi đôi chân còn đang run rẩy. Sân khấu cuộc đời bạn rộng lớn hay hẹp hòi, không phụ thuộc vào việc bạn có bao nhiêu điểm tựa, mà phụ thuộc vào việc bạn có dám bước ra khỏi vùng tối của nỗi sợ hãi hay không.
Đừng sợ những ngày tháng không hoàn hảo, bởi chính những vết xước, những lần vụng về sửa từng dáng đi, từng ánh mắt dưới ánh đèn câu lạc bộ mới là thứ định hình nên phiên bản kiêu hãnh nhất của bạn sau này. Sẽ có một ngày bạn nhìn lại và nhận ra: Hành trình vạn dặm không thuộc về những kẻ xuất sắc nhất, nó thuộc về những người kiên trì từ chối việc bỏ cuộc.
Còn tôi, một sinh viên của hiện tại, nếu được chọn lại mười lần, tôi vẫn sẽ chọn bước vào Văn Hiến. Tôi chọn nơi này không phải vì tìm kiếm một lối đi dễ dàng, mà vì tôi cần một nơi dám đặt niềm tin vào những giấc mơ còn dang dở, một nơi không chỉ trao cho tôi tri thức để lập thân, mà trao cho tôi lòng dũng cảm để tìm lại chính mình.
Đại học không phải là nơi để chúng ta ẩn nấp, mà là bệ phóng để chúng ta tự hào bước ra ánh sáng. Hãy để Văn Hiến là nơi bạn bắt đầu với một cái tên, và rời đi với một cuộc đời xứng đáng!


 

Nguyễn Chiêu Luân - Chủ nhiệm CLB Thời Trang NK 2026-2027