Kính gửi Đại học Văn Hiến tuổi 50,
Em là Võ Văn Thương sinh viên ngành Việt Nam học K26, lớp trưởng một trong những khoá lớp đầu tiên của ngành tại Khoa Khoa học Xã hội và Nhân văn Đại học Văn Hiến. Khi viết những dòng này em đang ở những năm cuối của tuổi sinh viên. Chỉ còn một khoảng thời gian ngắn nữa thôi, hành trình đại học của em sẽ khép lại. Nhìn lại quãng đường đã đi qua, điều khiến em cảm thấy tự hào nhất không phải là những thành tích mình đạt được mà là việc được trở thành một phần của những ngày đầu tiên của ngành Việt Nam học tại Đại học Văn Hiến.
Ngày bước chân vào trường em chỉ là một chàng trai trẻ mang trong mình nhiều ước mơ và sự tò mò về tương lai. Em chọn Việt Nam học bởi tình yêu dành cho văn hóa, lịch sử và con người Việt Nam. Khi đó em chưa thể hình dung hết những điều mình sẽ nhận được từ ngành học này. Nhưng càng học càng trải nghiệm em lại càng nhận ra Việt Nam học không chỉ giúp em hiểu hơn về đất nước mà còn giúp em hiểu hơn về chính mình, về trách nhiệm của người trẻ đối với những giá trị văn hóa dân tộc trong thời đại hội nhập. Ba năm gắn bó với Văn Hiến là ba năm em được sống trọn vẹn với tuổi trẻ của mình. Với vai trò Lớp Trưởng, em có cơ hội đồng hành cùng thầy cô và các bạn trong học tập, trong các hoạt động của lớp, của khoa và của trường. Có những lúc em nghĩ mình đã cố gắng rất nhiều, nhưng cũng có những lần em nhận được những lời góp ý nghiêm khắc từ thầy cô vì chưa đủ chủ động trong công việc. Em vẫn nhớ có một lần, trong môn học các thể loại văn học trung đại của cô Trang, em đã bị cô nhắc nhở khá nghiêm khắc. Khi đó em vẫn còn là một lớp trưởng chưa thật sự biết cách phân chia công việc, chưa đủ nhạy bén để chủ động hỗ trợ tập thể. Lúc nghe cô góp ý em buồn lắm, thậm chí có phần tự ái, vì trong lòng em nghĩ rằng mình đã cố gắng rất nhiều rồi. Nhưng càng trưởng thành em càng hiểu rằng những lời nhắc nhở ấy không xuất phát từ sự trách móc mà từ sự kỳ vọng. Nhờ những lần được góp ý như thế, em học được cách chịu trách nhiệm với công việc của mình. Em học cách chủ động hơn năng động hơn và biết nghĩ cho tập thể nhiều hơn. Điều khiến em nhớ mãi là ở những buổi học cuối, Cô Trang đã động viên và ghi nhận sự cố gắng của em. Chỉ một lời khen giản dị của cô thôi cũng đủ trở thành nguồn động lực rất lớn, giúp em có thêm niềm tin để tiếp tục cố gắng trong học tập và hoàn thành tốt hơn nhiệm vụ của mình. Từ đó em tự nhắc bản thân phải nỗ lực nhiều hơn nữa để không phụ sự kỳ vọng của thầy cô. Từ một chàng trai còn khá rụt rè trong việc tổ chức và điều hành công việc lớp, em dần trở thành một người sẵn sàng nhận nhiệm vụ, sẵn sàng tham gia các hoạt động và luôn cố gắng
hoàn thành tốt những gì mình được giao. Có lẽ sự trưởng thành lớn nhất của em trong những năm đại học không nằm ở kiến thức chuyên môn mà nằm ở những thay đổi trong suy nghĩ và cách sống. Điều em trân trọng nhất trong hành trình ấy chính là những con người đã đồng hành cùng em. Đó là Cô Trang với sự tận tâm dành cho sinh viên. Đó là Má Trinh với sự gần gũi và yêu thương khiến nhiều sinh viên chúng em luôn cảm thấy như đang ở trong chính gia đình của mình. Má thương tụi Việt Nam học chúng em nhiều và có lẽ vì số lượng sinh viên của ngành chưa quá đông nên gương mặt của đứa nào Má cũng quen, tên ai Má cũng nhớ. Má quan tâm tụi em từ những điều rất nhỏ. Đôi khi chỉ cần nhìn mặt thôi, Má cũng biết hôm nay đứa nào mệt, đứa nào đang có chuyện buồn. Những câu hỏi giản dị như “Hôm nay con sao vậy?” hay “Ăn gì chưa con?” nghe thôi tưởng bình thường nhưng lại khiến chúng em thấy ấm lòng vô cùng. Hay là các thầy như thầy Minh, thầy Huy, thầy Vinh cùng rất nhiều thầy cô khác đã dành tâm huyết để xây dựng và phát triển ngành Việt Nam học từ những ngày đầu tiên. Em biết rằng để có được một ngành học như hôm nay là sự nỗ lực rất lớn của thầy cô. Chính như vậy em luôn cảm thấy mình có trách nhiệm đóng góp một phần công sức nhỏ bé vào sự phát triển của ngành mình lắm.
Là sinh viên của một trong những khóa lớp đầu tiên, em hiểu rằng Việt Nam học tại Văn Hiến vẫn còn rất nhiều cơ hội để phát triển. Em mong đến VHU50 ngành Việt Nam học sẽ trở thành một trong những ngành đào tạo có bản sắc riêng và uy tín của nhà trường. Em mong sinh viên Việt Nam học sẽ có nhiều cơ hội hơn để học tập từ thực tế thông qua các chương trình khảo sát địa phương, nghiên cứu di sản, trải nghiệm văn hóa và phát triển du lịch cộng đồng. Những chuyến đi ấy không chỉ giúp sinh viên tích lũy kiến thức mà còn giúp chúng em hiểu sâu sắc hơn về đất nước mình theo cách sống động nhất. Em cũng mong ngành sẽ tăng cường kết nối với doanh nghiệp, các bảo tàng, khu di tích, công ty du lịch và các tổ chức văn hóa để sinh viên có thêm cơ hội thực tập, va chạm thực tế và định hướng nghề nghiệp rõ ràng hơn. Bởi em tin rằng khi kiến thức trên giảng đường gắn chặt hơn với thực tiễn, sinh viên Việt Nam học sẽ tự tin hơn rất nhiều khi bước vào thị trường lao động. Em cũng mong ngành sẽ xây dựng được mạng lưới cựu sinh viên Việt Nam học vững mạnh. Những người đi trước có thể đồng hành, chia sẻ kinh nghiệm nghề nghiệp và tạo cơ hội thực tập, việc làm cho các thế hệ sau. Đây là một trong những cách hiệu quả nhất để khẳng định vị thế của ngành trong xã hội. Em hy vọng nhà trường mình sẽ tiếp tục mở rộng hợp tác quốc tế, tạo điều kiện để sinh viên tham gia các chương trình giao lưu học thuật, giới thiệu văn hóa Việt Nam với bạn bè quốc tế. Xa hơn nữa em mong Đại học Văn Hiến sẽ có một trung tâm nghiên cứu và bảo tồn văn hóa Việt Nam, nơi tập hợp các công trình nghiên cứu, các dự án cộng đồng và những sáng kiến của sinh viên.
Đó sẽ là không gian để những người trẻ yêu văn hóa dân tộc cùng học tập, sáng tạo và cống hiến.
Với riêng bản thân mình em luôn mong muốn được tiếp tục học tập sau khi tốt nghiệp. Em muốn học cao hơn, nghiên cứu sâu hơn về văn hóa và con người Việt Nam. Không phải để tìm kiếm một danh xưng nào đó, mà bởi em tin rằng tri thức là con đường bền vững nhất để cống hiến cho xã hội và cho ngành học mà mình yêu quý. Em hy vọng một ngày nào đó có thể quay trở về đồng hành cùng ngành Việt Nam học bằng chính những kiến thức và kinh nghiệm mình tích lũy được trên hành trình trưởng thành. Hai mươi năm nữa, khi Đại học Văn Hiến bước sang tuổi 50, em hy vọng sẽ được nhìn thấy một ngành Việt Nam học trưởng thành hơn mạnh mẽ hơn và có vị thế riêng trong hệ thống giáo dục đại học. Em hy vọng sẽ có nhiều thế hệ sinh viên tiếp tục lựa chọn ngành học này bằng niềm đam mê và lòng tự hào về văn hóa dân tộc. Và em cũng hy vọng rằng trong hành trình phát triển ấy sẽ có một dấu ấn nhỏ của chàng trai Võ Văn Thương một sinh viên khóa đầu tiên đã từng sống hết mình với tuổi trẻ dưới mái trường Đại học Văn Hiến. Bởi thanh xuân của em đã ở đây. Những người thầy, người cô đáng kính đã ở đây. Những người bạn thân thiết đã ở đây. Và ngôi nhà mang tên Việt Nam học cũng đã ở đây, trở thành một phần đẹp nhất trong hành trình trưởng thành của em.
Trân trọng,
Võ Văn Thương