Chào VHU!
Người ta thường chúc trường ngày càng lớn mạnh, vươn tầm quốc tế hay trở thành đại học hàng đầu. Còn tôi thì lại mong tới tuổi 50, Văn Hiến sẽ trở thành "viện dưỡng lão" của mình.
Tôi hy vọng lúc đó mình vẫn còn được lui tới nơi này, vẫn còn được gặp những đồng nghiệp cũ, vẫn còn được ngồi trong khuôn viên trường uống ly cà phê, nhìn sinh viên cười nói ríu rít rồi kể với nhau những chuyện của ngày xưa. Nghĩ tới thôi cũng thấy vui rồi.
Những ngày đầu vào nghề
Mới đó mà cũng gần 5 năm tôi về làm ở Văn Hiến. Hồi mới vô trường, nói thiệt là run lắm. Run vì môi trường mới, đồng nghiệp mới, công việc mới. Vậy mà không biết từ lúc nào, những nỗi lo đó biến mất, sau đó tôi còn lôi
kéo cả bà xã vào làm chung cho vui.
Điều giữ tôi ở lại cho mình
Ở Văn Hiến có nhiều cái dễ thương mà nếu không ở lâu chắc khó cảm nhận hết. Đồng nghiệp gặp nhau thường hỏi: "Ăn gì chưa?" nhiều hơn là "Deadline xong chưa?". Có khi chỉ là một câu hỏi vu vơ vậy thôi nhưng đủ làm một ngày làm việc bớt căng thẳng.
Những hôm chạy chương trình từ ngày này qua ngày khác. Mệt thì mệt thiệt, nhưng đến lúc
Phòng Truyền thông đăng mấy tấm hình đẹp lên, thấy sinh viên vào bình luận xôm tụ, tự nhiên ai cũng cười, xem như được sạc đầy pin.
Điều làm tôi vui nhất vẫn là sinh viên. Có những em đi học thì lười muốn xỉu, nhắc bài hoài không nhớ, giao việc thì hẹn lần hẹn lượt. Vậy mà vài năm sau lại chạy về trường, cười tươi khoe: "Thầy ơi, em có việc làm rồi. Lương cũng ổn lắm!". Nghe xong tự nhiên thấy những lần mình la tụi nhỏ, những hôm thức khuya sửa bài, những buổi ngồi hướng dẫn từng chút một đều đáng giá.
Có người từng hỏi tôi: "Làm giảng viên rồi còn làm quản lý nữa, chắc áp lực lắm hả?". Tôi chỉ cười. Áp lực thì có chứ. Có những ngày lịch họp kín từ sáng tới chiều, điện thoại mở lên thấy cả chục email tới tấp, tin nhắn chưa trả lời, tin nhắn teams phát hoảng! Nhưng may là ở Văn Hiến, mình không phải gồng gánh một mình. Mỗi người chia nhau một chút, hỗ trợ nhau một chút, cuối cùng việc gì tới thì cũng tới.
Tinh thần Ngôi nhà HungHau - trường Đại học Văn Hiến
Tôi tình cờ bị bắt tham gia vào một nhóm facebook và đọc được vài dòng của Anh Ba Hắc (tài khoản của Chủ tịch) chia sẻ làm tôi cũng phải suy ngẫm nhiều : "Trong Ngôi Nhà này, người đi trước nâng đỡ người đi sau, người mạnh hỗ trợ người yếu, người có kinh nghiệm chia sẻ tri thức và người có điều kiện chia sẻ trách nhiệm với cộng đồng." Thông điệp làm tôi phải kiểm điểm bản thân rất nhiều, mình có làm và đã làm đúng hay chưa? “Nó” hiện diện trong những việc rất nhỏ xung quanh công việc hằng
ngày được gọi là quy trình mà VHU đã xây dựng: một đồng nghiệp chỉ cho người mới cách trình ký VO, một thầy cô sẵn sàng chia sẻ giáo án mình đã biên soạn cho giảng viên tập sự, một anh chị ở phòng ban nán lại thêm chút để hỗ trợ chương trình của khoa, hay một cựu sinh viên quay về trường nói chuyện với đàn em trong các buổi toạ đàm. Chính những điều bình dị ấy làm nên cái tình của người Văn Hiến, cũng là điều người có tuổi nên làm.
Vài điều gửi lại…
Nếu gửi một điều ước đến VHU của tuổi 30, tôi mong trường sẽ tiếp tục lớn mạnh, có thêm nhiều chương trình quốc tế, nhiều doanh nghiệp đồng hành và nhiều công trình nghiên cứu có giá trị. Nhưng hơn hết, tôi mong sinh viên khi ra trường sẽ luôn tự hào nói: "Tôi là sinh viên
Văn Hiến" còn giảng viên cũng sẽ vỗ ngực la lớn: “Tôi là giảng viên trường Đại học Văn Hiến”. Đó là niềm tự hào không đến từ một tấm bằng, mà đến từ những giá trị dưới mái trường này đã 30 tuổi rồi.
Nếu được góp vài mong muốn rất đời thường, tôi chỉ mong sinh viên có thêm nhiều không gian để học tập và sáng tạo, giảng viên có
thêm thời gian nghiên cứu thay vì quá nhiều giấy tờ hành chính, nhà trường kết nối doanh nghiệp nhiều hơn để sinh viên có thêm cơ hội việc làm, và lâu lâu nhớ tổ chức vài hoạt động để cán bộ, giảng viên được cười nhiều hơn. Tôi tin người hạnh phúc sẽ truyền được nhiều năng lượng tích cực hơn cho sinh viên.
Nếu ngày đó thật sự đến, VHU tuổi 50 với tôi sẽ giống một "viện dưỡng lão" theo cách dễ thương nhất: nơi nuôi dưỡng những ký ức đẹp, gìn giữ những tình cảm đẹp và luôn có một chỗ cho những người đã từng xem nơi đây là nhà.
Chúc VHU tuổi 30 sẽ thật rực rỡ để bước tiếp đến tuổi 50 bằng tất cả niềm tự hào.
Còn tôi, đến VHU tuổi 50, tôi cũng còn đi nổi, cũng chưa già lắm. Hy vọng đến lúc đó tôi sẽ cười thật tươi và nói rằng: May mà ngày đó mình đã chọn ở lại.
Thịnh vượng nhé, VHU!
Nguyễn Tấn Trường An