Nếu bạn đang đọc những dòng này thì có lẽ lớp niêm phong trên bức thư đã hoàn thành sứ mệnh của mình.
Khi tôi viết lá thư này, VHU vừa bước sang tuổi 29. Còn tôi chỉ là một cô chuyên viên thiết kế mới gia nhập vào đội ngũ của trường được hai tuần.
Hai tuần là không đủ để hiểu một môi trường mới nhưng với vai trò là người con bước chân ra từ nơi này, tôi biết rằng nơi đây có những giá trị đã được tạo dựng qua nhiều năm tháng. Giá trị ấy nằm ở những con người đã đi qua, những người ở lại và cả những thế hệ sẽ đặt chân bước đến nơi này vào mai sau.
Tôi từng là sinh viên ngành Ngôn ngữ Nhật của VHU. Nhiều năm sau, tôi trở lại nơi này với một chiếc thẻ nhân viên trên tay, điều thú vị là chỉ thay đổi một vai trò thì góc nhìn cũng đổi khác.
Ngày còn là sinh viên, tôi nhìn VHU từ một chỗ ngồi trong giảng đường. Hôm nay, tôi nhìn VHU từ phía sau màn hình thiết kế, nơi từng tấm poster, từng ấn phẩm truyền thông sẽ được gửi đến những người đang cân nhắc chọn VHU làm điểm khởi đầu cho hành trình của mình.
Là một người làm thiết kế, tôi hiểu sức mạnh của hình ảnh. Một thiết kế đẹp có thể khiến ai đó dừng lại vài giây, một chiến dịch truyền thông tốt có thể khiến nhiều người nhớ đến một thương hiệu nhưng chỉ có chất lượng mới là điều khiến người ta quay trở lại.
Đó là những trải nghiệm thật, là chất lượng đào tạo vượt trội với những người thầy truyền cảm hứng và những thế hệ sinh viên luôn bất giác mỉm cười khi nhắc về ngôi trường mình từng gắn bó.
Có lẽ chính vì vậy mà hôm nay tôi không muốn dành lá thư này để kể VHU đã làm được những gì, tôi muốn viết về những điều mà tôi hy vọng VHU sẽ trở thành.
Khi lá thư này được mở vào năm 2047, điều đầu tiên tôi muốn biết không phải là VHU đã có thêm bao nhiêu cơ sở, đạt thêm bao nhiêu chứng nhận hay xuất hiện trên bao nhiêu bảng xếp hạng mà điều tôi muốn biết là:
Liệu VHU đã trở thành nơi những người thầy giỏi muốn gắn bó lâu dài, bởi họ tìm thấy ở đây một môi trường để phát triển và cống hiến? Liệu sinh viên có còn tự hào khi nói mình là VHUer? Hay mỗi bước phát triển về quy mô có luôn song hành cùng sự nâng tầm về chất lượng?
Và triết lý "Thành Nhân trước thành Danh" vẫn được cảm nhận trong từng lớp học, từng bài giảng và trong cách mỗi người Văn Hiến đối xử với nhau chứ không chỉ xuất hiện trong những dòng giới thiệu hay chỉ là khẩu hiệu?
Tôi nghĩ, nếu những câu hỏi ấy đều có câu trả lời tốt đẹp thì VHU đã đi được rất rất xa.
Nếu được gửi tới ba điều cho tương lai, tôi cầu những điều đơn giản nhất nhưng chất chứa tâm tư của nhiều thế hệ:
Điều đầu tiên, tôi mong VHU sẽ tạo nhiều cơ hội hơn để sinh viên không chỉ là người học mà còn là người đồng kiến tạo. Một ngôi trường phát triển bền vững khi người học cảm thấy mình cũng góp phần tạo nên nó với đa dạng hình thức: Góp ý chương trình đào tạo, tham gia các dự án truyền thông, nghiên cứu, hoạt động cộng đồng hay sáng kiến cải tiến,…
Khi được trao niềm tin, sinh viên sẽ không chỉ tốt nghiệp với một tấm bằng mà còn mang theo cảm giác mình đã để lại một dấu ấn.
Điều thứ hai, tôi mong VHU sẽ nâng đỡ, tạo những bước đệm cho sinh viên bước chân vào thế giới trước sự biến chuyển khôn lường của xã hội. Có những nghề sẽ biến mất, có những nghề còn chưa được đặt tên. Điều trường có thể trao cho người học không chỉ là kiến thức của hôm nay mà còn là năng lực học hỏi, thích nghi và không ngừng phát triển.
Và điều cuối cùng là hãy để thương hiệu được kể bằng con người. Ngày một cựu sinh viên tự hào giới thiệu về trường, một doanh nghiệp chủ động quay lại tuyển dụng hay một giảng viên chọn gắn bó lâu dài...đó sẽ là chiến dịch truyền thông thuyết phục nhất.
Có thể đến ngày bạn mở lá thư này thì những điều tôi mong đã trở thành hiện thực hay cũng có thể vẫn còn những điều đang được tiếp tục hoàn thiện. Không có môi trường nào hoàn hảo, chỉ có những môi trường chưa bao giờ ngừng trên con đường hoàn thiện chính mình.
Nếu một ngày nào đó lại có một cựu sinh viên quay trở về với vai trò mới -giống như tôi của năm 2026, tôi tin họ sẽ mỉm cười vì mình có thể góp một phần sức lực nhỏ bé để ngôi trường nơi chúng tôi trưởng thành, từng ngày tốt hơn hôm qua...Có lẽ hành trình ấy đã đi đúng hướng.
Tôi không biết đến năm 2047, VHU sẽ đi xa đến đâu nhưng tôi hy vọng khi nhắc đến Văn Hiến, người ta sẽ nhớ đến những con người trước khi nhớ đến những con số, sẽ mỉm cười vì ở đây có những con người tử tế, có năng lực, sẵn sàng bước ra thế giới và vẫn luôn nhớ nơi mình đã bắt đầu.
Nếu bạn đang đọc những dòng cuối cùng này... Có nghĩa là bức thư đã được mở.
Nhưng tôi hy vọng...
Có một thứ vẫn còn được niêm phong.
Đó là khát vọng làm cho VHU của ngày mai tốt hơn VHU của ngày hôm nay.
Người gửi
Một cựu sinh viên Một nhân viên mới
Một người làm thiết kế
Một người tin rằng mỗi ngôi trường đều có thể tốt hơn hôm qua.
Văn Hiến, 11.07.2026
Phạm Ngọc Lan Vy