Chiều nay tôi lại trốn việc.
Tôi có một thói quen đã giữ suốt nhiều năm. Mỗi khi thấy lòng mình bắt đầu vội hơn nhịp gió, tôi lại lặng lẽ bước sang Liên Viên. Chỉ cần ngồi với sen một lát, mọi ồn ào dường như cũng chậm lại. Có lẽ, ai cũng cần một nơi để sạc lại tâm hồn trước khi tiếp tục những điều mình yêu.
Nắng hoàng hôn rót những vệt vàng óng xuống mặt hồ. Mặt nước lấp lánh như dát mật. Những cánh sen khẽ đung đưa trong gió, mang theo mùi hương thoang thoảng của hoa, của đất và của một miền quê Việt Nam còn sót lại giữa lòng thành phố.
Tôi bước chậm vào Liên Viên, men theo con đường lát đá dẫn đến Liên Tâm Các, căn nhà gỗ nhỏ nép mình giữa hồ sen, nơi đã trở thành góc yêu thích của tôi suốt bao năm nay. Người ta từng nói giữa thời đại trí tuệ nhân tạo, những hồ sen như thế này là lãng phí diện tích. Nhưng Văn Hiến vẫn giữ lại. Có lẽ vì nơi đây hiểu rằng, tri thức có thể phát triển từng ngày, còn tâm hồn con người thì vẫn cần một khoảng lặng để nghỉ ngơi.
“Chào cô Hạnh! Hôm nay cô vẫn dùng Cold Brew ít đá như mọi khi chứ ạ?”
Giọng nói trong trẻo kéo tôi về thực tại.
Đó là Hiền, cô bé robot phục vụ của quán. Tôi vẫn nhớ ngày Hiền “chào đời”, là một dự án tốt nghiệp của nhóm sinh
viên Khoa Kỹ thuật - Công nghệ. Sau nhiều lần cải tiến, giờ cô bé đã có thể nhận diện khuôn mặt, nhớ khẩu vị của khách quen và trò chuyện tự nhiên như một người bạn.
Tôi mỉm cười nhận ly cà phê, tựa lưng vào ghế. Ở tuổi này, hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản là được ngồi yên ngắm ngôi trường mình đã dành cả tuổi trẻ để đồng hành.
Qua khung cửa kính của thư viện, tôi thấy vài nhóm sinh viên vẫn chăm chú học bài. Có nhóm đang chuẩn bị bảo vệ dự án, có nhóm tranh luận sôi nổi cùng trợ lý AI. Tôi cònthấy một cô bé người Việt, một cậu sinh viên Nhật Bản, hai bạn đến từ Hàn Quốc và Trung Quốc đang cùng cười vang vì một ý tưởng vừa được thống nhất. Nhìn các em, tôi chẳng còn phân biệt đâu là sinh viên Việt Nam, đâu là sinh viên quốc tế nữa. Các em mặc giản dị, thanh lịch và tự tin. Có lẽ đó chính là diện mạo của một thế hệ công dân toàn cầu mà Văn Hiến từng mơ ước. Và cũng là thế hệ mà chúng tôi từng âm thầm vun đắp.
Phía xa, trên cây cầu đi bộ bắc ngang đại lộ Nguyễn Văn Linh, từng nhóm sinh viên đang tranh thủ lưu lại khoảnh khắc hoàng hôn. Tiếng cười của các em theo gió vọng đến tận Liên Viên. Tôi ngồi đây, ngắm lũ trẻ rồi lại cúi xuống viết tiếp cuốn truyện còn dang dở. Thỉnh thoảng, tôi lén mở chiếc “ngăn kéo ký ức”, lấy vài mẩu chuyện của tuổi hai mươi ra đọc lại và bất giác mỉm cười.
Hóa ra, tuổi trẻ chưa bao giờ rời đi. Nó chỉ chọn một góc nhỏ trong ký ức để ở lại.
Ngoài sân bóng, tiếng hò reo vang cả một góc trường. Mấy cậu sinh viên giờ cao ráo, khỏe khoắn, tràn đầy sức sống. Tôi bật cười nghĩ thầm: “Nếu mình quay lại tuổi hai mươi, chắc cũng chẳng nỡ rời sân trường sớm”.
Ngày ấy, tôi cũng từng là thủ môn của đội bóng VHE. Chẳng ai tin cái thân hình nhỏ xíu ấy lại có thể bay người cản bóng. Vậy mà tôi làm được thật. Ôi, nhớ cái thời mình còn mảnh mai biết bao!
Ngày đó, chúng tôi chẳng có gì ngoài nhiệt huyết và niềm tin. Ban ngày làm việc. Buổi tối học. Cuối tuần lại chạy sự kiện. Đến mùa kiểm định, cả trường chạy KPI đến quên ngày quên đêm. Có lúc mệt rã rời, chỉ mong ngủ một giấc ngủ đủ. Nhưng giờ nghĩ lại, chính những năm tháng ấy đã rèn cho tôi một bản lĩnh mà sau này làm luận văn, luận án hay bất cứ việc khó khăn nào cũng thấy nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Tôi nhấp ngụm cà phê cuối cùng rồi chậm rãi đứng dậy.
Đầu gối không còn nghe lời như ba mươi năm trước. Tôi còn phải sang Hùng Hậu Healthcare để nhận kết quả khám sức khỏe định kỳ. Mắt vừa cận vừa lão, xương khớp cũng bắt đầu “biểu tình”. Chị đồng nghiệp thân thiết của tôi năm ngoái phát hiện ung thư tuyến giáp ở giai đoạn sớm cũng nhờ chương trình tầm soát tại đây. Giờ chị vẫn khỏe, vẫn đi làm và chiều chiều thi thoảng vẫn ghé Liên Tâm Các uống trà cùng tôi.
Tôi chợt mỉm cười.
Ngày xưa, chúng tôi từng mơ về một trường đại học. Bây giờ, trước mắt tôi là cả một hệ sinh thái giáo dục, nghiên cứu, chăm sóc sức khỏe và phụng sự cộng đồng.
Có lẽ...
Điều đẹp nhất của một ngôi trường không phải là tuổi năm mươi. Mà là sau năm mươi năm, vẫn còn có người muốn ở lại!
Tại Liên Viên, 11/07/2047.
Phan Thị Hạnh (판티한)