; ; Bài 1: “Thư gửi VHU30, VHU50” – Kỷ niệm 29 năm thành lập Trường Đại học Văn Hiến (1997 – 2026)

Bài 1: “Thư gửi VHU30, VHU50” – Kỷ niệm 29 năm thành lập Trường Đại học Văn Hiến (1997 – 2026)

line
08 tháng 07 năm 2026

TÂM THƯ
THƯ GỬI VĂN HIẾN Ở TUỔI 30

Bài dự thi “Thư gửi VHU30, VHU50” – Kỷ niệm 29 năm thành lập Trường Đại học Văn Hiến (1997 – 2026)
Thân gửi Trường Đại học Văn Hiến ở tuổi 30,
Khi viết những dòng này, tôi đang là một giảng viên Khoa Kế toán – Tài chính, được làm việc và trưởng thành tại Văn Hiến. Ba mươi năm chưa dài đối với một trường đại học, nhưng đủ để nhìn lại những giá trị đã vun đắp và những khát vọng đang được viết nên. Cuộc thi “Thư gửi VHU30, VHU50” không chỉ kể lại kỷ niệm, mà còn là lời hẹn kiến tạo tương lai.
Trong những bức ảnh tôi lưu giữ, có khoảnh khắc đồng nghiệp cùng dự chương trình, chuyến công tác. Có bức ảnh mọi người chỉnh tề, cùng đứng bên nhau. Với tôi, đó là hình ảnh một tập thể biết đồng hành, tôn trọng khác biệt và hướng về mục tiêu chung.

Tôi đặc biệt nhớ khoảnh khắc đồng nghiệp công tác tuyển sinh đứng dưới tán hoa nở rực giữa nền trời xanh. Điều ở lại sâu hơn là cảm giác thân thuộc giữa những người chung mái nhà. Phía sau giờ đứng lớp là chuẩn bị bài, trao đổi chuyên môn, nghiên cứu và hướng dẫn sinh viên. Từ những việc bình dị ấy, tôi hiểu Văn Hiến không chỉ là nơi làm việc, mà còn nuôi dưỡng niềm tin nghề nghiệp.

Ở tuổi 30, tôi mong Trường Đại học Văn Hiến có diện mạo hiện đại, chuyên nghiệp và giàu bản sắc. Nhà trường cần hoàn thiện không gian học tập mở, thư viện số, phòng thực hành chuyên ngành. Tuy nhiên, sự hiện đại không chỉ nằm ở thiết bị. Điều quan trọng hơn là mỗi sinh viên cảm nhận mình được tôn trọng, hỗ trợ và có cơ hội phát triển theo năng lực riêng. Tôi kỳ vọng Văn Hiến được nhắc đến như một trường đại học ứng dụng có chất lượng, gắn với thực tiễn nhưng luôn lấy tinh thần nhân văn làm nền tảng.
Với Khoa Kế toán – Tài chính, chương trình đào tạo cần sát yêu cầu nghề nghiệp. Sinh viên nên được thực hành trên phần mềm kế toán, dữ liệu tài chính và công cụ phân tích; đồng thời hiểu cách trí tuệ nhân tạo đang thay đổi công việc. Nhà trường có thể xây dựng “phòng mô phỏng doanh nghiệp”, nơi sinh viên xử lý một chu trình từ chứng từ, sổ sách, thuế đến báo cáo và phân tích quyết định. Kiến thức chuyên môn là nền móng, nhưng đạo đức nghề nghiệp, tư duy phản biện và trách nhiệm giải trình phải được rèn luyện song hành. Một con số sai có thể dẫn đến một quyết định sai; vì vậy, sinh viên không chỉ học cách làm đúng mà còn phải hiểu vì sao cần làm đúng.
Tôi đề xuất Nhà trường phát triển mạng lưới doanh nghiệp và cựu sinh viên theo hướng thực chất. Mỗi ngành có thể có hội đồng tư vấn nghề nghiệp, chương trình cố vấn giữa cựu sinh viên và sinh viên, cùng các học phần dự án do doanh nghiệp đặt bài toán. Thực tập cần có mục tiêu, người hướng dẫn và tiêu chí đánh giá rõ ràng. Giảng viên nên được tạo điều kiện tham gia doanh nghiệp ngắn hạn, bồi dưỡng công nghệ và nghiên cứu ứng dụng. Khi người thầy không ngừng học hỏi, bài giảng mới theo kịp nghề nghiệp.
Tuổi 30 nên là cột mốc để Văn Hiến nâng cao trải nghiệm người học. Tôi mong có hệ thống hỗ trợ “một cửa” giúp sinh viên tiếp cận thông tin học vụ, thực tập, việc làm và tư vấn tâm lý. Phản hồi của sinh viên cần được lắng nghe và trả lời minh bạch. Có em bước vào đại học với sự tự tin, nhưng cũng có em còn lo lắng hoặc thiếu định hướng. Giảng viên không thể quyết định tương lai thay các em, nhưng có thể giúp các em tin vào khả năng thay đổi của mình.
Với đội ngũ giảng viên và nhân viên, tôi hy vọng Nhà trường xây dựng môi trường công bằng, minh bạch và khuyến khích sáng tạo. Sự tận tâm cần được ghi nhận; người trẻ cần được dìu dắt và người có kinh nghiệm cần được trân trọng. Một tập thể mạnh là nơi mỗi người được nói, được nghe và cùng chịu trách nhiệm cho mục tiêu chung.
Gửi đến các thế hệ VHUers tương lai, tôi muốn nhắn rằng: hãy trân trọng những năm tháng ở trường, chủ động học hỏi và đừng ngại bắt đầu từ những điều nhỏ. Kiến thức có thể được bổ sung suốt đời, nhưng tuổi trẻ chỉ đi qua một lần. Thành công không chỉ nằm ở chức danh hay thu nhập, mà còn ở cách các bạn dùng tri thức để tạo giá trị cho người khác. Hãy làm nghề bằng năng lực, sống bằng lòng tử tế và giữ sự chính trực.
Văn Hiến ở tuổi 30, tôi mong bạn tiến về phía trước bằng tri thức, công nghệ và tinh thần đổi mới, nhưng luôn nhớ rằng trung tâm của giáo dục là con người. Khi mỗi giảng viên tận tâm hơn, mỗi sinh viên nỗ lực hơn và mỗi đơn vị đồng lòng hơn, chúng ta sẽ tạo nên một tuổi 30 vững vàng, bản lĩnh và đáng tự hào.
Thân ái,

TÂM THƯ
THƯ GỬI VĂN HIẾN Ở TUỔI 50

Bài dự thi “Thư gửi VHU30, VHU50” – Kỷ niệm 29 năm thành lập Trường Đại học Văn Hiến (1997 – 2026)
Thân gửi Trường Đại học Văn Hiến ở tuổi 50,
Khi lá thư này được mở ra, có lẽ tôi đã đi qua thêm nhiều năm của nghề giảng dạy. Những sinh viên hôm nay có thể đã trở thành kế toán trưởng, chuyên gia tài chính, nhà quản lý, chủ doanh nghiệp hoặc quay về đứng trên bục giảng. Viết cho Văn Hiến ở tuổi 50 là viết cho tương lai được xây dựng từ những đóng góp âm thầm của hiện tại.
Năm mươi năm đủ dài để một trường đại học được nhận diện bằng chất lượng đào tạo, giá trị học thuật, bản sắc văn hóa và đóng góp xã hội. Tôi mong khi ấy, nhắc đến Văn Hiến, người ta nhớ đến một trường đại học hiện đại nhưng nhân văn; năng động nhưng không chạy theo hình thức; hội nhập nhưng vẫn giữ bản sắc Việt Nam.
Ở tuổi 50, tôi hình dung Văn Hiến là một đại học thông minh, nơi dữ liệu và công nghệ hỗ trợ người học theo lộ trình cá nhân. Sinh viên có thể học trực tiếp, trực tuyến hoặc kết hợp; trí tuệ nhân tạo hỗ trợ phân tích năng lực và giải đáp nội dung cơ bản. Tuy nhiên, công nghệ không thể thay thế người thầy. Vai trò của giảng viên sẽ chuyển từ truyền đạt kiến thức sang định hướng, khơi gợi tư duy và giúp sinh viên hiểu trách nhiệm của tri thức đối với xã hội.
Với Khoa Kế toán – Tài chính, tôi mong Nhà trường xây dựng được một trung tâm đào tạo và nghiên cứu có uy tín, kết nối với doanh nghiệp, ngân hàng, công ty kiểm toán và các tổ chức nghề nghiệp. Sinh viên được thực hành trên dữ liệu mô phỏng gần với doanh nghiệp thật, tham gia dự án kế toán quản trị, kiểm toán, phân tích dữ liệu, tài chính xanh và quản trị rủi ro. Các em không chỉ biết lập báo cáo, mà còn biết đọc câu chuyện phía sau con số, nhận diện rủi ro và đề xuất giải pháp có trách nhiệm.
Tôi mong chương trình tương lai mở hơn giữa các ngành: sinh viên kế toán học thêm công nghệ, luật và phát triển bền vững; sinh viên tài chính hiểu sâu hơn về đạo đức kinh doanh và trách nhiệm xã hội. Nhà trường nên phát triển chứng chỉ ngắn hạn và học tập suốt đời cho cựu sinh viên, bởi đại học không chỉ trao một tấm bằng mà còn giúp người học biết tự làm mới mình.
Để hiện thực hóa tầm nhìn ấy, tôi đề xuất ba nguồn lực: quỹ phát triển học thuật cho nghiên cứu, đổi mới giảng dạy và học bổng; mạng lưới cựu sinh viên để cố vấn, tiếp nhận thực tập và hỗ trợ thế hệ sau; cùng kho dữ liệu số lưu giữ lịch sử Nhà trường. Khi ký ức được gìn giữ, bản sắc mới có thể truyền lại lâu dài.
Nhìn bức ảnh mọi người quây quần trong không gian ấm cúng, tôi nghĩ điều quý giá nhất của một tập thể không nằm ở số lượng hoạt động, mà ở những mối quan hệ được hình thành qua thời gian. Sau những giờ làm việc nghiêm túc là nụ cười, lời hỏi thăm và sự sẻ chia. Những điều ấy tạo nên cảm giác thuộc về. Vì vậy, dù Văn Hiến ở tuổi 50 có lớn mạnh đến đâu, tôi mong Nhà trường vẫn giữ tinh thần cộng đồng: người trẻ có người dìu dắt, người có kinh nghiệm được trân trọng, nhân viên được lắng nghe và sinh viên được đối xử công bằng.

Tôi kỳ vọng Văn Hiến cũng là một trường đại học có trách nhiệm với môi trường và xã hội. Khuôn viên xanh, vận hành tiết kiệm tài nguyên, nghiên cứu giải quyết vấn đề thực tiễn và hoạt động phục vụ cộng đồng cần trở thành một phần của chiến lược phát triển. Sinh viên khi tốt nghiệp không chỉ mang theo năng lực nghề nghiệp, mà còn mang theo tinh thần phụng sự và trách nhiệm công dân.
Gửi đến những VHUers của tuổi 50, có thể các bạn sẽ sống trong một thế giới rất khác chúng tôi hôm nay. Cơ hội nhiều hơn nhưng áp lực cũng lớn hơn. Tôi mong các bạn đừng chỉ cố gắng trở thành người giỏi nhất, mà hãy trở thành người đáng tin cậy. Trong nghề kế toán – tài chính, sự chính trực luôn quan trọng hơn một thành tích ngắn hạn. Trong cuộc sống, lòng tử tế luôn có giá trị lâu dài hơn những lời khen nhất thời. Hãy giữ khả năng học hỏi, lòng biết ơn và sự can đảm để làm điều đúng.
Văn Hiến thân mến, ở tuổi 50, tôi mong bạn đã trở thành một ngôi trường có tầm vóc nhưng không xa cách, có uy tín nhưng vẫn khiêm nhường, có công nghệ hiện đại nhưng không đánh mất hơi ấm con người. Mong những thế hệ sau khi nhìn lại các bức ảnh hôm nay sẽ hiểu rằng, để có một Văn Hiến của tương lai, đã có rất nhiều người âm thầm góp sức bằng tình yêu nghề và niềm tin vào giáo dục.
Chúc Văn Hiến tuổi 50 luôn giữ vững bản sắc, lan tỏa tri thức và tiếp tục viết nên những hành trình đáng tự hào.
Thân ái,

Ths. Đào Văn Hảo - Khoa Kế toán Tài chính